Chuyện của tôi

Go down

Chuyện của tôi Empty Chuyện của tôi

Bài gửi  vneshop on Wed Apr 06, 2011 10:26 am

Kỳ 1:Sự nghiệt ngã của cuộc đời

Em là thí sinh ban A. Văn em chẳng biết gì! Nhưng 180p chẳng lẽ ngồi không. Em viết bài lạc đề 100%. Đây là câu chuyện thật. Em thay lời cô bạn thân viết nên. Câu chuyện không hay nhưng hoàn toàn có thật. Các cô không cần phải chấm điểm bài văn này!

“Chuyện của tôi! Chuyện của một ngày se lạnh cuối tháng 3. Cái ẩm ướt khiến tôi khó ngủ. Mở toang cửa mong tìm được gió. Không gió! Chỉ toàn ẩm ướt. Trên bầu trời, những đám mây lâu dần kết tụ, rơi xuống những hạt nước long lanh đong trên ô cửa sổ. Trông chúng như là những giọt nước mắt. Những giọt nước mắt cho số phận con người. Xa xa, cánh buồm trắng trôi trên một mặt hồ phẳng. Tôi nhớ tuổi thơ tôi!...

Chuyện của tôi Images?q=tbn:ANd9GcQWXm_dixzp2KSrR76jFzeq5EMVkLaSoeUUZwpFCF48lLEv6PtQKg

Tuổi thơ không ai giống ai! Nó có thể đến từ mùi thơm trên mái tóc của mẹ, từ vị ngọt của chiếc kẹo vani, từ bùn lấm lem trên áo, từ những ngày “đuổi bướm ngắt hoa, mẹ chưa đánh roi nào đã khóc”… Riêng tôi! Tuổi thơ tôi đến từ ngày cha tôi mất. Cha chết trong một tai nạn giao thông. Cha chết thê thảm lắm! Xác không còn nguyên vẹn. Người phải đi lượm từng các xương còn chưa bị kẹp nát và nhặt nhạnh cẩn thận từng mảnh thịt của cha còn dính ở bánh công-te-nơ.

Cha mất hai cái chân, một cái tay, một con mắt và một nửa hộp sọ. Biết thế nhưng người ta dù có cố gắng cũng chẳng nhặt hết được. Máu, thịt người, xương người, bùn đất và xăng xe hoà thành một mớ hỗn độn như người ta vừa mổ một con lợn. Phát sợ! Những đứa trẻ con khóc ré lên chạy vào lòng mẹ, còn những người đàn ông thì bình tĩnh hơn, họ lấy tấm vai to đùng của mình để vợ con nép vào và cố phóng thật nhanh qua chỗ tai nạn đó. Và tôi chắc, những ai yếu bóng vía hoặc có tính hay sợ ma nhìn thấy cảnh đó chắc dễ cả tháng không dám ăn thịt nữa.

Người ta không cho mẹ nhìn cha, người ta sợ mẹ không chịu nổi. Rồi cứ thế, cứ thế người ta làm tang cho cha. Tang cha to lắm, hai đội kèn trống, dựng năm cái rạp cứ ỉ ôi cả ngày lẫn đêm không ngớt. Mẹ mặc áo xô trắng to đùng, quàng một miếng vải trắng ở đầu và ở lưng. Tôi cũng mặc, nhưng em tôi không, vì nó còn bé quá, lại cứ khóc ngặt nghẽo nên người ta thôi.. Âm thanh đám ma thật hỗn tạp và ầm ỹ. Tiếng ông trưởng ban tang lễ bắc loa mời viếng, tiếng nói xì xầm và tiếng bước chân rầm rập của từng đoàn người xếp hàng vào viếng, tiếng mời trà nước, tiếng người ta chia buồn, tiếng em gái tôi tức tưởi khóc mếu cả ngày đòi mẹ….đặc biệt là với tôi hơn cả là tiếng khóc của mẹ tôi.

Mẹ khóc nhiều lắm. Mẹ khóc từ khi biết tin cha mất đến khi đưa ma cha, lúc nào cũng thấy mẹ khóc. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má vẫn còn đang căng tràn nét thanh xuân. Hai con mắt đen láy bỗng đục ngầu đầy nước mắt và dại hẳn đi. Hàng mi dài lâu ngày mới được dịp “tắm rửa” thoải mái tới như vậy nên chúng bỗng trở nên đậm nét hơn. Đôi môi mẹ tôi nhợt, áo chỗ còn bị toác chảy máu vì mẹ khóc nhiều quá.

Nước mắt thấm trên cổ áo, vai áo mẹ và lên cả đầu chúng tôi nữa. Mẹ ôm hai chúng tôi, mẹ khóc! Hồi đó, tôi còn quá bé để kịp hiểu tại sao mẹ tôi phải khóc nhiều như vậy. Cha tôi mất, tất nhiên tôi cũng khóc, khóc tại vì tôi nghĩ rằng từ nay sẽ không có ai cho tôi đi công viên chơi chủ nhật nữa, sẽ không ai kể chuyện ma cho tôi và đưa tôi đi học nữa…chỉ có vậy! Khi tôi biết nhận thức, cha đã ít ở bên tôi. Cuộc sống mưu sinh đã khiến cha phải đi xa nhiều hơn là thời gian ở bên hai mẹ con nên tôi không cảm nhận được sự thiếu vắng khi cha đã không còn nữa. Có lẽ chuyện cha chết với tôi khi ấy cũng chỉ bằng một chuyến cha đi xa.

To be continue ...

vneshop

Tổng số bài gửi : 36
Join date : 08/12/2010

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết